/>
- Ơ… anh cả! Anh cũng dùng bữa sao? Trùng hợp thế!
Vừa lúc Băng bước đến, đứng ngay cạnh Chấn Khang. Khang thuận tay khoac vai nhỏ, nhìn Chi mỉm cười
- Có phải mình anh đâu… Mà sao em dâu dậy sớm thế? Anh cứ nghĩ sau đếm tân hôn 2 người phải dậy muộn lắm cơ…
Chi bối rối liếc nhìn Phong, cậu không có vẻ gì quan tâm cả
- Thành người 1 nhà rồi, sao phải ngượng? – Khang đưa mắt nhìn Phong – Chú phải chiều vợ chút chứ! Chú lấy vợ trước anh, vợ lại xinh thế kia, chú còn phách lối cái gì?
- Anh cả! – Chi nhăn mặt – Nếu anh muốn, cứ việc cưới vợ đi. Em sẽ chúc phúc cho anh.
- Được rồi – Khang bật cười – Em dâu cứ lo chuyện của mình cho tốt đi đã. Còn anh hả? – Khang kéo Băng về phía cửa nhà ăn – Anh có cô gái của mình là được rồi.
Cậu kéo cửa, kéo theo cả Băng vào trong.Nhỏ liếc nhìn Phong, chỉ trong 1 khoảnh khắc, rồi rảo bước theo Khang, mặt không biểu lộ cảm xức.
- Chúc cậu cả 1 buổi sáng tốt lành!
- Tắt đài đi! – Khang chán nản lên tiếng rồi cùng Băng bước về phía bàn ăn thịnh soạn.
Đám giúp việc vẫn đứng nguyên vị trí, bỗng…. chết sững! Chi đang khoác tay Phong bước vào nhà ăn. Đã 10 năm nay cậu chưa từng ăn sáng ở khu A, bảo sao đám giúp việc không ngạc nhiên tột độ như vậy. Nhưng thái độ của họ không làm Phong chú ý. Đôi mắt lạnh lu`ng, dửng dưng của cậu lơ đễnh nhìn sang chỗ khác…
Cô quản gia lập tức nhắc nhở đám người làm
- Mọi người!
- Chúc… chúc cậu 2 buổi sáng tốt lành! Chúc cô chủ buổi sáng tốt lành! – Họ đồng thanh dù vẫn thấy khó tin vô cùng.
Chi và Phong ngồi xuống đối diện với Khang và Băng. An tiến lại phía bàn ăn. Thực ra nhỏ không nghĩ sự thay đổi này xuất phát từ tình yêu giữa Chi và Phong. Nó chắn hẳn chỉ là 1 mệnh lệnh khác từ ông chủ mà thôi.
- Cô, cậu chủ còn cần gì không ạ?
Khang phẩy tay, ra hiệu cho đám giúp việc rút lui
- Toàn người nhà, cứ thoải mái đi! – Rồi liếc sang Băng – Ăn thôi, người đẹp!
Phong không thoải mái vì không quen. Cậu nhìn bàn ăn, toàn những món ăn hấp dẫn và lạ mắt nhưng đồ uống chỉ có rượu và nước cam. Duy nhất 1 hộp sữa nằm giữa bàn, ngay trước mặt cậu. Ngay khi Phong vừa giơ tay ra với lấy thì… 1 bàn tay khác cũng nhằm hộp sữa hướng tới. Ngón tay mềm khẽ chạm vào tay Phong khiến cậu có cảm giác như chạm phải điện… Phong nhìn sang phía bên kia. Là Băng! Khang và Chi lập tức nhìn ra tình huống khó xử. Phong quyết định nhường, không tranh giành với Băng. Nhưng cậu chưa kịp rút tay lại, Băng đã giật mạnh chiếc hộp về phía mình, rót sữa ra cốc rồi đặt nó ở nơi gần mình nhất để chắc chắn tay Phong không với sang được.
- Chà… - Khang lên tiếng phá tan không khí kì lạ trong phòng – Người đẹp, ta không biết em lại thích uống sữa đến vậy
- Lấy thêm sữa cho tôi! – Chi ra hiệu với người giúp việc rồi quay sang Phong
- Anh nên ăn gì đó trước rồi hãy uống sữa – nhỏ đẩy 1 vài loại bánh đến trước mặt Phong – Những thứ này rất dễ ăn lại giàu năng lượng, anh dùng thử đi.
Phong không để ý đến Chi. Mắt cậu hoàn toàn chú mục vào Băng. Cậu nhận ra Băng không thoải mái khi có mặt cậu ở đây.
1 cô giúp việc bước đến chỗ Phong, cẩn thận rót sữa ra cốc.
- Xin lỗi cậu 2, bọn em không biết cậu 2 sẽ đến nên không chuẩn bị trước.
Lần này đến lượt Yến Chi không thoải mái khi thấy cô giúp việc cố tình đứng sát Phong, liếc mắt đưa tình, giọng mật ngọt đưa đẩy. Chi bắt đầu cảm thấy cần làm gì đó. Cô chạm nhẹ vào tay Phong
- Ông xã, anh cần gì nữa không? Người ta đang đợi kìa! – vừa nói Chi vừa liếc cô giúp việc như muốn nói: người đàn ông này là của tôi.
Cô giúp việc lập tức cúi đầu trở về hàng. Thụy An nhìn cô chủ mới trong nhà, khẽ mỉm cười. Đám giúp việc bắt đầu xì xào
- Cô chủ và cậu 2 xứng đôi thật…
- Công nhận. Còn con ranh kia… chướng mắt thế không biết. Không danh phận gì mà hôm nào cũng ngồi chễm chệ ở bàn ăn…
- Đúng đó… Sao cậu cả còn chưa nhanh đuổi nó đi cho khuất mắt…
…….. Yến Chi dùng giấy lau miệng, quay sang nhìn Phong, cười. Cậu đang ăn – dù là rất chậm do lâu ngày không đụng đến – nhưng đúng là cậu đang ăn, thay vì chỉ uống sữa như thường. Ở phía đối diện, Khang cũng đã ăn xong, nhìn Băng. Nhỏ ăn từ tốn ngon lành, không thèm để ý đến xung quanh.
- Em không có ý thức giữ eo nhỉ, người đẹp. – Khang bật cười, với tay định lấy ly rượu. Nhưng cậu chợt dừng lại khi nhớ đến cảm giác sau cơn say sáng nay.
- Cho ta 1 tách café nóng – cậu ra hiệu với người giúp việc
- Dạ! Cậu chủ!
Khang nhìn cô em dâu mới:
- Em có ăn kiêng không?
- Ko! Thưa anh! – Chi mỉa mai đáp lại – Em ko có ý định làm người mẫu. Còn … “người yêu” của anh thì sao?
- Cô ấy hả? – Khang quay sang nhìn Băng – 1 ngày ăn mấy lần, 1 lần ăn mấy tiếng, không thể dục, không vận động mà có thấy tăng cân tí nào đâu.
Cô giúp việc bê cái khay đựng tách café ra… Đứng sau Khang và Hải Băng, cô ta cận thận đặt tách café xuống mép bàn. Chưa kịp đẩy vào phía Khang, cô ta luống cuống thế nào lại… quặc tay, làm tách café nóng đổ ào xuống. Chiếc tách không rơi, nhưng toàn bộ số café đổ hết vào… tay Băng.
- Mẹ kiếp, cô làm cái quái gì đây? – Khang gắt lên khi vài giọt bắn vào áo cậu. Nhưng cậu chết sững khi… nhìn thấy cánh tay Băng…
Cô giúp việc hốt hoảng, lắp bắp mấy từ rồi… chạy tọt vào trong bếp. Có điên mới đứng lại đó bây giờ.
Khang đứng dậy, luống cuống nâng tay Băng lên… café nhuộm đen 1 mảng váy trắng của nhỏ… nhưng nghiêm trọng nhất là… 1 vùng bắp tay dính bỏng đang ngày càng đỏ lên. Trong khi Khang hốt hoảng với lấy cốc nước lọc đổ lên vết thương cho nó dịu bớt lại, khá mất bình tĩnh thì Băng lại thản nhiên… nhìn vết bỏng, mặt không biểu lộ cảm xúc.
- Em đau không? – Khang sốt ruột
- Anh cả, để em gọi bác sĩ da liễu – Chi đứng dậy - Anh ngâm tay cô ấy vào nước lạnh đi đã.
- Được rồi… Bác sĩ sẽ đến nhanh thôi, em đừng lo – Khang chạm vào vết bỏng
- Không cần… - Băng lên tiếng
- Không cần là không cần thế nào? – Khang gắt lên – Em giỏi chịu đựng, ta biết rồi. Nhưng bây giờ quyền quyết định không thuộc về em, vì cơ thể em là của ta! – Cậu chợt nhìn ra vẻ thản nhiên của Băng – Sao thái độ của em có thể như thế, trong khi tay em thì đang bỏng thế này hả?
Yến Chi cảm thấy có điều gì đó bất thường. Chẳng ai có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra với 1 vết thương như vậy – kể cả diễn viên hạng nhất. Cô nhìn xung quanh… đám giúp việc đang co rúm lại vì sợ hãi… duy chỉ có cô quản gia đang nhìn Băng, ánh mắt đầy vẻ suy tính. Chi quay sang nhìn Phong, cậu … vẫn thản nhiên ăn. Chi không ngạc nhiên vì biết chồng mình vô tình xưa nay. Nhưng cô không biết rằng, sở dĩ Phong thản nhiên như vậy vì cậu hiểu rõ căn bệnh của Băng. Người ta có thể khóc đến ngất khi bị bỏng, nhưng với người mất cảm giác – như Băng – bỏng là chuyện bình thường.
Khang vẫn nhìn vết thương của Băng đầy lo lắng. Chi nhanh chóng rút di động gọi bác sĩ.
- Thật xúi quẩy… giúp việc kiểu gì không biết! – Chi vừa lẩm bẩm vừa bấm điện thoại. 2 người quản lí của Phong và Khang cùng lúc bước vào. Sheeply nói với cô chủ mới để mình gọi bác sĩ (vì di động của Chi không bắt được sóng ở đây). Quản lí của Phong đi về phía đám giúp việc để nắm bắt tình hình.
……… Bây giờ Chấn Khang mới để ý đến tách café lăn lóc ở mép bàn, lại nghe Yến Chi lẩm bẩm như vậy, máu nóng bốc tận đỉnh đầu, cậu đứng dậy, đập bàn:
- Con điên kia cút đi đâu rồi!!!
Đám giúp việc co rúm… Thụy An tiến lại gần bàn ăn, giữ khoảng cách an toàn với Khang
- Cậu cả, xin bình tĩnh! Chị ấy không cố ý, chỉ là…
-
Ban ngoài ánh nắng ban mai ấm áp đang phủ lên mọi vật thay thế cho màn đêm lạnh lẽo. Mùi thơm của hoa thoang thoảng xen lẫn mùi cỏ non ...Chi Tiết
Chap1: Cuộc chạm mặt :Hôm nay nó và hai con bạn thân sẽ chuyển qua trường mới, trường Blue Star - ngôi trường nơi các con nhà quí tộc tr...Chi Tiết
Đó là một buổi sáng, khi mà tôi còn đang ngáy khò khò thì tiếng chuông báo thức vang ầm ĩ khắp phòng:“Xin thông báo, bây giờ là… 7 g...Chi Tiết
Cháp 1: Cuộc gặp mặt định mênh 4.30pm Tại sân bay quốc tế: Có một cô gái xinh đẹp,tóc màu nâu đỏ xõa ra ngang lưng,cô mặc chiếc á...Chi Tiết