Xuống Cuối Trang
lập dị trong mắt nhiều người. Ví dụ như thằng Cuốc và thằng Sĩ, chúng nó nghĩ sự nghiệp vẽ vời của tôi chỉ là thứ vớ vẩn và khuyên tôi nên tập trung làm việc khác. Thằng Sĩ nói:
-Ông vẽ được như Picasso không? Không chứ gì? Thế thì tập trung kiếm tiền đi ông ạ! Đập Muỗi! Bọn tôi định mở cửa hàng, ông làm không?
Thằng Cuốc tiếp lời:
-Bây giờ bán trà chanh là lãi lắm ông ạ! Đóng Muối, ông hùn vốn cùng chúng tôi nhé?
Nó trình bày một lô một lốc kế hoạch kinh doanh riêng. Hồi ấy trà chanh bắt đầu nở rộ và nó muốn cùng tôi mở cửa hàng kinh doanh trà chanh, song tôi từ chối. Tôi tôn trọng ý kiến của thằng Cuốc, tuy nhiên, tôi có con đường của riêng mình. Vả lại, chẳng còn cô bé Trâu điên, tôi khá nghi ngờ hai ông thần này. Đúng như tôi dự đoán, suốt thời sinh viên, chẳng có kế hoạch kinh doanh nào của hai thằng trở thành hiện thực hết.
Thằng Choác thì không chê bai ước mơ của tôi hay khuyên tôi theo con đường khác. Nó chẳng chê tôi là lập dị, điên hay gì gì đại loại vậy. Do quá thân thiết, hai thằng chấp nhận cả tật xấu của nhau chứ đừng nói cách sống. Nhưng nó cũng bảo tôi thử đi làm thêm:
-Tao sắp làm ở quán café, mày làm cùng không?
Cũng giống như với thằng Cuốc và thằng Sĩ, tôi từ chối lời đề nghị của thằng Choác. Nó chỉ cười và ủng hộ tôi. Thi thoảng, tôi lại đến quán của nó, uống café và vẽ ra những hình ảnh bất chợt xuất hiện trong đầu, âu cũng là một thú vui.
Tuy nhiên, có một điều mà cả ba thằng bạn đều cho tôi là thằng lập dị nặng: bạn gái. Phải, suốt học kỳ I lẫn học kỳ II đại học, tôi chẳng hề kiếm bạn gái. Tôi không gay, đàn ông chính hiệu luôn! Xã hội thay đổi, phụ nữ Việt Nam ngày càng đẹp, càng bổ mắt cho cánh đàn ông. Nhưng mọi cô gái tôi gặp trong trường hay ngoài đường, họ đều khiến tôi nghĩ tới cái giường, tuyệt đối không có cảm giác thích thú giống thời đi học. Đã quá xa rồi những cô bé như Hoa Ngọc Linh hay cô bé Trâu điên, quá xa rồi…
Nhưng với thằng trai tân chỉ biết Sasha Grey hay Alexis Texas như tôi (tôi không khoái hàng Nhật), tình yêu thực sự là thứ trải nghiệm mới mẻ. Tôi rất muốn biết tình yêu là thứ chết tiệt gì mà Helloween có thể hát “Forever and One” hay Aerosmith có thể sáng tác “I don’t wanna miss a thing”. Vì khát khao tình đầu, tôi bắt đầu giao du với những thằng bạn đại học. Đám này gồm ba thằng, hai đứa dân Hà Nội và một đứa ngoại tỉnh. Thằng ngoại tỉnh đã có bạn gái được tôn là anh cả, hai thằng còn lại theo hầu rượu thằng cha này để học bí kíp tán gái. Gọi là “anh cả” vì thằng cha hơn bọn tôi ba tuổi, lại rất am hiểu mấy chuyện tình yêu tình báo nên dù là dân ngoại tỉnh nhưng mấy thằng thành phố tụi tôi phục hắn sát đất. Gọi là “hầu rượu” vì hai thằng kia phải bỏ tiền mời nhậu, cái thằng anh cả kia mới chịu tiết lộ cách cưa gái.
Cứ hai tháng một lần, cả lũ lại tập trung tại ký túc xá của “anh cả” để nhậu. Một hôm chủ nhật tháng 3, tôi đến nơi ở của “anh cả” và hầu rượu hắn. Ký túc xá mười phòng thì mười một phòng bẩn, có bẩn ít, có bẩn vừa, có bẩn nhiều, riêng phòng “anh cả” bẩn ngoại hạng. Tôi hầu như không thể phân biệt được đâu là quần dài, đâu là quần lót, đâu là áo, đâu là chăn; bởi lẽ chúng xuất hiện ở khắp mọi nơi, từ thành giường đến cửa sổ, cái nọ đè lên cái kia. Trên giường thì ôi thôi la liệt sách vở trộn chung chăn gối. Dưới gầm giường là đống bát đũa ăn từ tối hôm trước chưa rửa và bắt đầu bốc mùi trứng thối. Với thằng sinh viên thành phố ở nhà bố mẹ, có góc sống riêng thì đây là cảnh tượng rất mới lạ với tôi. Đàn ông bừa bộn và hơi bẩn là chuyện bình thường, ngay cả tôi cũng là thằng cẩu thả. Nhưng cỡ như “anh cả”, tôi chưa từng thấy. “Anh cả” cười hềnh hệch:
-Thực ra lúc gái tới chơi là anh mày dọn hết! Anh mày chăm chỉ lắm! Hố hố!
-Vậy là sau này vợ anh được nhờ nhỉ? – Tôi nói.
-Mày ngu thế! – “Anh cả” cười lớn – Làm màu vậy thôi! Gái nó thích thằng nào sạch sẽ mà! Chứ mày lấy vợ về mà vẫn sạch sẽ để nó không có việc gì làm à?
Rồi bữa nhậu diễn ra. Vì đĩa chưa rửa, “anh cả” lấy luôn cái khay đựng chén bát làm đĩa để con cá hấp to đùng. Hắn lại sang phòng kế bên mượn bát đũa về, lại lấy thêm một cái ca đựng rượu rồi bốn thằng chuyền tay nhau uống. Một lũ bốn thằng đực rựa ngồi nhậu là “Đ.M”, “Vật Con Lợn” với “ccc” văng tung trời, mang thúng lẫn thùng ra đựng không hết. Chủ đề tất nhiên là xoay quanh gái gú lẫn tình yêu tình báo. Sau một hồi khoe chiến tích cưa em này ra sao, đánh chén em kia thế nào, “anh cả” chốt hạ (lời lẽ sau đây đã lược bỏ đi những Đ.M với Vật Con Lợn):
-Tao ngu lắm chúng mày ạ! Tao yêu một con, tao đặt xe trả nợ hộ nó, cuối cùng nó không yêu tao, khổ lắm chúng mày ạ! Nó lại yêu một thằng Hà Nội! Chúng mày biết con đó nói gì với tao không? Nó bảo tảo dân tỉnh lẻ! Tổ sư, nó cũng con nhà quê chứ đếch ai vào đây! Mấy thằng em Hà Nội cho anh mày xin lỗi nhé, nhưng anh phải chửi mấy thằng Hà Nội cái! Nào, uống! À mà làm đếch có ly mà nâng? Thôi để anh mày uống trước nhé! Quay vòng nào!
“Anh cả” là loại người giảo hoạt. Bởi cái tật bầy hầy tiền nong và ăn không chịu trả tiền, về sau, bạn bè dần tránh xa hắn, cái đám hỗn tạp này cũng tự động tan rã. Tôi chưa bao giờ tin những lời chém gió của “anh cả”, chỉ duy nhất bữa rượu hôm ấy, tôi cảm giác hắn nói thật. Hắn nói mà đôi mắt lưng lửng những dòng tưởng chừng đã cạn khô. Tôi chợt nghĩ nếu cô gái nọ chịu yêu hắn, hẳn “anh cả” sẽ khác lắm.
-Anh mày rút bài học rồi! – Anh cả dộng cái ca rượu xuống – Chúng mày muốn tán gái chứ giè? Phải trở thành đàn ông! Mấy thằng ranh nứt mắt như chúng mày chưa phải đàn ông đâu! Để anh mày giúp!
Hắn ra ngoài gọi điện thoại di động xì xà xì xồ một hồi. Lát sau, hắn trở vào gọi bọn tôi đi lên… bệnh viện 108. Bọn đàn em chúng tôi ngẩn tò te chẳng hiểu trời tối rồi hắn còn lên bệnh viện làm chi? “Anh cả” chép miệng:
-Chúng mày ở thành phố lâu hơn anh mà chẳng biết cái đếch gì? Đấy, đã đàn ông đâu? Non lắm mấy cu ơi! Đi xe riêng, đừng đèo nhau! Thằng này không có xe à? Đợi tí, tao mượn xe bạn! Ngồi yên đây!
Ba đứa chúng tôi không hiểu ý hắn lắm nhưng cũng làm theo. Lát sau, bốn thằng kéo nhau lên bệnh viện 108, nhưng không phải bệnh viện mà là đi vòng cổng sau. Sau hai mươi mấy năm ở Hà Nội, cuối cùng tôi cũng biết nơi này có gì: gái điếm. Tới nơi, đã có bốn cô nàng đợi sẵn và tôi chợt hiểu tại sao “anh cả” bảo đi xe riêng. Vậy ra đây là cái cách mà hắn bảo để trở thành đàn ông. Đứng trước mặt tôi là một bà cô – xin phép gọi là bà cô vì cô nàng trát phấn nhiều quá, cái mặt cứng đơ, hoàn toàn không có chút biểu hiện rằng cô ta là con người, có lẽ là giống ma nơ canh hơn. Cô ta mặc áo hai dây, quần cạp trễ để phô ra mọi thứ có thể phô. Đây rồi, là đây, là những thứ mà tôi phải dán mắt vào màn hình để coi Sasha Grey hoặc Alexis Texas đây! Nhưng có thực là làm vậy sẽ trở thành đàn ông không? – Tôi phân vân.
-Ra chỗ Vân Đồn đi, tao biết chỗ này kín lắm, lại rẻ, nhanh lên chúng mày! – “Anh cả” cười.
Thực sự lúc ấy, tôi cảm thấy sợ nhiều hơn là thích thú. Bạn có thể gọi tôi là thằng nhát cáy, nhưng khi đó, thứ tôi đi tìm là tình yêu chứ không phải những cô gái điếm. Tôi vừa sợ bệnh tật, vừa sợ những hệ lụy của nó. Tôi không có ý định trở thành một Garcia Marquez thứ hai, không có ý định viết ra “Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi” phiên bản Việt Nam, và không đủ sự tinh tế lẫn sự trải đời để thấu hiểu các cô gái điếm. Sự phô trương xác thịt này, sự trao đổi tình dục này khiến
Lên Đầu Trang
Ban ngoài ánh nắng ban mai ấm áp đang phủ lên mọi vật thay thế cho màn đêm lạnh lẽo. Mùi thơm của hoa thoang thoảng xen lẫn mùi cỏ non ...Chi Tiết
Chap1: Cuộc chạm mặt :Hôm nay nó và hai con bạn thân sẽ chuyển qua trường mới, trường Blue Star - ngôi trường nơi các con nhà quí tộc tr...Chi Tiết
Tiếng lưỡi dao xuyên vào da thịt.......... rợn người......... Tiếng máu...........rít lên............loang ra...........đỏ thẩm........ Ào ào......Chi Tiết
Cháp 1: Cuộc gặp mặt định mênh 4.30pm Tại sân bay quốc tế: Có một cô gái xinh đẹp,tóc màu nâu đỏ xõa ra ngang lưng,cô mặc chiếc á...Chi Tiết