Xuống Cuối Trang
lòng chờ…Tôi chỉ muốn nhắc cậu 1 điều, đã nói thì phải thực hiện được … không không thực hiện nổi thì đừng nói.
Tiếng xì xầm vang lên…Nhìn ánh mắt thách thức của cậu con trai ngài Uỷ viên, người Khang đang nóng dần
Tay qlí chỉnh lại chiếc tai nghe trên bộ đàm, mặt biến sắc trong giây lát.
- Cậu chủ. Rắc rối rồi. Hệ thống vừa phát tín hiệu có kẻ lạ đột nhập vào khu biệt thự và có vẻ có ý định đột nhập phòng AS11 (phòng thử nghiệm vũ khí của Khang )
- Mẹ kiếp!
Khang nhìn Davinci , hắn coi vẻ vẫn dửng dưng chờ.
- Lại phải xin lỗi ngài lần nữa, tôi sẽ quay lại bữa tiệc sớm nhất có thể - Khang ra hiệu cho tay qlí ở lại và bước đi thật nhanh.
- Được rồi, tôi sẽ chờ, nhưg việc kéo dài thời gian để hoãn binh không phải kế hay đâu!
Mặc kệ lời xỉa xói của Davinci, Khang vẫn lướt nhanh qua đám đông đang xì xầm… Cậu chợt dừng lại ngay cạnh 1 thiếu gia, là Dương Chiến:
- Người tình của mày đâu?
- Ờ bảo đi vệ sinh từ hồi nãy chưa thấy quay lại.
- Mày quen lau chưa/?
- Mới chiều… thấy cũng thú vị nên mời…
- Thằng khốn! mày đưa gián điệp về nhà tao rồi!
Nói xong, Khang bước nhanh luôn…
….. Trước cửa phòng AS11, 1 cô gái đang tìm cách mã hoá bảng kiểm tra dấu vân tay và mật mã, khá căng thẳng, mồ hôi đã lấm tấm trên mặt. Hệ thống an ninh sẽ không réo chuông khi phái hiện kẻ lạ đột nhập mà sẽ đưa tín hiệu về máy tính Chấn Phong trước, đưa hình ảnh từ camera trực tiếp về rồi sau đó sẽ thôg báo về bộ đàm của qlí của các cậu chủ.
Cạnh!
Họng súng dí sát vào đầu cô gái đột nhập. Rất nhanh, cô ta định quay người,1 tay định gạt khẩu súng, 1 tay rút vũ khí từ trong áo ra… Nhưg không kịp, 2 khẩu súng nữa tiếp tục lên đạn và hướng vào cô ta từ đăng sau.
- Còn tiếp tục cử động thì đạn sẽ bay ra đấy! – Cô ta nhìn Chấn Khang với ánh mắt sắc xảo không 1 chút mất bình tĩnh… Khang đã không nhầm, cô ta chính là người tình Dương Chiến, cô gái đã làm cậu lưu tâm với cử chỉ ngang tàn lúc mới mở tiệc.
- Nói xem, cô muốn gì?
Cô ta im lặng, quay đi.
- Làm cho Cục điều tra hay Cục tình báo?
Cô ta vẫn im lặng. Khang liếc nhìn từ đầu xuống chân, cô ta đã trút bỏ chiếc váy dạ tiệc thay vào bộ đồ đên ôm người gọn gàng, 1 kẻ đột nhập sẽ quan sát hệ thống camera đầu tiên, nhưg với hệ thốg camera ẩn của Chấn Phong thì không thể phát hiện ra.
- Nếu ở lại qua đêm với tôi, tôi sẽ cho cô sống thêm tới sáng mai!
Vẫn 2 chữ im lặng. Khang chợt cười…
- Phí nhỉ? người đẹp vậy mà làm nghề này… Game over!!
Phằng!
Viên đạn xuyên thẳng vào trán cô gái, cô ta ngã về phía sau và chết ngay lúc đó…
2 tên cảnh vệ hạ súng, cùng lúc Khang giơ súng lên, chĩa súng vào chúng:
- Chúng mày canh cửa vào khu biệt thự phải không? Lâm Chấn Phong dạy dỗ chúng mày “tử tế” quá nhỉ ?
Phằng! – 1 tên ngã xuống đất, chết không kịp kêu lên 1 tiếng, tên còn lại cúi đầu chờ 1 phát đạn nữa.
- Cậu Chấn Khang, nóng tính quá rồi. – Qlí của Phong đang bước tới…
- Dù sao đây cũng là người dưới quyền của cậu hai. Cậu không nên tuỳ tiện kết liễu như vậy.
- À, ra thằng 2 còn để qlí lên mặt ngang hàng với cậu chủ trong nhà?
- Tôi không có ý đó. Nhưg dù sao đây cũng là người của cậu 2, sống hay chết phải do cậu 2 quyết định.
- Vậy à? rất tiếc, ta thấy chướng mắt quá…
Họng súng 1 lần nữa chĩa vào tên cảnh vệ và tay Khang định bóp cò trước đôi mắt không mấy dễ chịu của Wind, tay qlí của Chấn Phong.
Nhưng… Khang bỗng từ từ hạ tay xuống …khi mắt cậu nhận ra có người đang bước đến trên dãy hành lang dài. Bước chân nhẹ nhàng quen thuộc… Qlí của Phong quay đầu… Là Hải Băng!
Súng trên tay Khang bị ném văng vào tường, trong đầu cậu giờ đang dội về những bực bội.
- Cái vẻ mặt thảng nhiên đó là sao?? Em đã đi đâu và giờ em đang làm gì ở đây???
Rầm!!!
Khang xô ầm Băng vào tường. Băng ngước nhìn, vẻ mặt thản mặc.
- Chẳng phải ta đã nói rồi sao? Hay em chưa 1 lần chịu cơn giận dữ của ta nên vẫn bỏ ngoài tai lời ta??
Khang ngày càng khó chịu, máu như muốn sôi lên.
- Mệnh lệnh! mệnh lệnh của ta là em phải xuất hiện tại bữa tiệc cùng bộ đồ ấy nhay bây giờ! Ngay- bây - giờ!!
Đáp lại sự giận dữ ấy vẫn là đôi mắt thản nhiên nhìn.
- Mệt! Muốn ngủ! Không thích tiệc!
- Em….
Khang đang cô kìm chế, muốn nén cái cơn giận đang muốn nổ tung, giừ không phải lúc lên cơn, ki bao nhiêu khách khứa và tên thiếu gia khó ưa Davinci đang chời tại bữa tiệc… Khang bỏ tay khỏi người Băng .. quay mặt đi, hít thở 1 hơi dài…
- Được rồi… ta nhường em thêm 1 lần. Muốn gì cũng được… chỉ cần… em đến bữa tiệc thôi.
Khang bước đi, để người con gái của cậu lại với sự lựa chọn..
Tay qlí của Phong nhìn Băng, cặp mắt đầy suy tính…. “Cách cư xử của cậu cả làm mình bất ngờ… 1 kẻ độc đoán như cậu cả sẽ không dễ dàng bỏ qua cách ăn nói ngang ngược không nghe lời đó của người tình… Còn cô ta…Cô ta đang nghĩ gì ? Tại sao cô ta có mặt ở đây, vào lúc cậu cả đang bận rộn với bữa tiệc? Và… cô ta có vẻ như thuộc đường trong khu biệt thự như trong lòng bàn tay vậy…”
Bữa tiệc ồn ào hơn khi có sự trở lại của Chấn Khang. Khang bước vào giữa đám đông, nơi Davinci vẫn thảnh thơi nhấp rượu.
- Xin lỗi vì đã để mọi người chờ lâu.
- Thế nào? Đủ thời gian để kiếm 1 nàng nào khuếch đại như đã giới thiệu chưa?
- Nàng không thích nơi đông người cho lắm. Mong ngai Uyliam thông cảm.
Davinci bật cười đắc thắng:
- Chỉ biết nói suông thôi thì thường không làm được tích sự gì đâu, anh bạn ak.. Tôi đã nói rồi… đã không làm được thì đừng có mạnh miệng.
- Ngài hiều nhầm rồi… Tôi chỉ là…
- Chỉ là lỡ phóng đại trong lúc tự cao trỗi dậy. Không ngờ… con trai Lâm Chấn Đông chỉ được đến thế này thôi….
Vài tiếng cười, vài lời bàn tán… làm mặt Khang bắt đầu biến sắc…
- Có thể ngài thích công kích kẻ khác… nhưng nên tuỳ người chứ…
- Không! tôi chỉ là nói ra những điều tôi nghĩ… Tôi đã nghe danh 3 cậu con đại tài nhà Lâm Chấn Đông, hôm nay gặp mới biết chỉ là.. hư danh! Chỉ là kẻ đớn hèn thích nói suông..
- Ngài…
- Kết giao sao? Chưa nói đến chuyện chính sự lớn lao to tát gì, tôi chỉ muốn thử cậu qua chuyện người tình mà cậu đã lộ rõ bản chất 1 kẻ rỗng tuếch nói xoàng. Người ta bảo… “thùng rỗng kêu to” mà…
2 bàn tay Khang đã nắm chặt lại… Cậu đang tự nhắc nhở phải cố kìm chế, cố đè cái bản tính hung hăng xuống trước khi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Mặt Davinci đang thích thú vô cùng.
Tiếng xôn xao ngày càng to nhưng chưa át được tiếng đàn piano nhẹ nhàng…
Khang chưa bao giờ bị xúc phạm đến mức này, cậu sắp không giữ nổi bình tĩnh khi nhìn cái vẻ cao ngạo của Davinci .
Bỗng… tiếng nhạc ngưng! Các vị khách ngơ ngác nhìn xung quanh… Khang đang bực mình lại có cớ để trút giận:
- Chuyện quái gì thế? – Khang nhìn về phía bục cao nơi các nhạc công đang ngồi… họ đều đã sững lại quay về cùg 1 hướng nhìn… cả Khang giờ cũng đang sững lại…
Rốt cuộc, cả căn phòg cũng đổ dồn ánh mắt về phía dàn nhạc… Tất cả như chết lặng luôn, không khí như phồng lên 1 sự ngạc nhiên và yên ắng…
Từ trên cao… nơi ánh đèn dồn vào nhiều nhất, 1 nàng công chúa đang bước xuống.. chậm rãi…
Không hề cầu kì và rườm rà, không phải bộ váy dạ tiệc lung linh dưới ánh đèn, không phải 1 chiếc vương miện pha lê lấp lánh, cũng không phải chiếc giầy thuỷ tinh thật đẹp của Lọ Lem….
Nàng mặc chiếc váy trắng 2 dây chiết eo rồi thả buông xuống, chạm đất nhưng những đường sóng cao
Lên Đầu Trang
Ban ngoài ánh nắng ban mai ấm áp đang phủ lên mọi vật thay thế cho màn đêm lạnh lẽo. Mùi thơm của hoa thoang thoảng xen lẫn mùi cỏ non ...Chi Tiết
Chap1: Cuộc chạm mặt :Hôm nay nó và hai con bạn thân sẽ chuyển qua trường mới, trường Blue Star - ngôi trường nơi các con nhà quí tộc tr...Chi Tiết
Đó là một buổi sáng, khi mà tôi còn đang ngáy khò khò thì tiếng chuông báo thức vang ầm ĩ khắp phòng:“Xin thông báo, bây giờ là… 7 g...Chi Tiết
Cháp 1: Cuộc gặp mặt định mênh 4.30pm Tại sân bay quốc tế: Có một cô gái xinh đẹp,tóc màu nâu đỏ xõa ra ngang lưng,cô mặc chiếc á...Chi Tiết